Các loại bố-thí, cúng-dường và ý-nghĩa



Chào quý vị, Tịnh xin nêu ra các loại bố-thí và giảng giải về ý nghĩa của chúng. Từ đó quý vị sẽ có khái niệm chung về sự bố thí và sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho quý vị.

Bố thí có 2 loại:

Một là bố-thí lớn.

Hai la bố-thí vô thượng.

Vì sao gọi là bố thí lớn ? Tức là bố thí mà người thí chủ sẽ thu hoạch được các phước báu lớn lao. Có năm loại chánh là:

1/ Bố thí đúng thời, đúng lúc: Nghĩa là kẻ thọ-thí đang lúc rất cần khổ và quẩn bách mà mình giúp đỡ kịp thời.

2/ Bố thí cho người hành Chánh đạo (của Phật): Tức là các bậc xuất gia, tu hành chơn chánh.

3/ Bố thí cho các người bệnh và người trị bệnh.

4/ Bố thí cho người giảng thuyết Chánh pháp (của Phật): Tức là các bậc tu hành giảng giải Kinh điển, hoằng dương Phật pháp.

5/ Bố thí cho người sắp sửa đi xa.


Vì sao gọi là bố thí vô thượng ? Tức là bố thí mà người thí-chủ thu hoạch được phước báu lớn lao không thể nghĩ bàn được. Năm loại đó là:

1/ Bố thí ở nơi Đức Phật.

2/ Bố thí ở nơi chúng Tăng.

3/ Bố thí ở nơi người thuyết giảng Chánh pháp.

4/ Bố thí ở nơi cha.

5/ Bố thí ở nơi mẹ.


Các loại bố thí này đều được gọi bằng một tên trân trọng là CÚNG DƯỜNG.

Bố thí là một phương thuốc thần diệu nhất mà Đức VÔ THƯỢNG Y VƯƠNG (tức là Đức Phật) đã phát minh ra để trị các thứ “bệnh tham chấp” và “bệnh bỏn xẻn” của chúng sanh, hầu cho họ nương vào nơi đó mà được thành đạo và giải thoát về sau. Nghĩa là thành tựu được Bố-thí Ba-la-mật của các bậc Đại Bồ-tát tu tập, trên con đường đi đến quả vị vô thượng Bồ đề của Đức Phật.