KINH NHỔ MŨI TÊN SẦU MUỘN


- Sau cơn bệnh hoành hành ác nghiệt,

Cướp linh hồn hoàng hậu Bát-đà,

Bấy giờ chúa thượng Mun-đa

Vô cùng sửng sốt, xót xa, bàng hoàng.

Vua đau khổ chẳng màng triều chính,

Việc thường ngày cũng định bỏ luôn,

Cả ngày ủ rũ, u buồn,

Ngồi bên thi thể xót thương vợ hiền.

--o0o--

- Gọi thân tín bình sinh như bạn,

Pi-ja-ka thân cận đến ngay,
Đức vua truyền đặt quan tài,

Cái trong lồng với cái ngoài cho lâu.

- Khi công việc trước sau xong cả

Đức vua ngồi buồn bã bi ai,

Xót lòng hiền hữu tâu bày,

Xin vua đến gặp bậc thầy của ông.


- Nhờ Tôn giả Nan-đà chỉ dạy,
Để đức vua thoát nỗi muộn phiền,

Nhà vua thuận ý tấu trình,

Cận thần cho kẻ báo tin dọn đường.

- Để tránh sự bất tường thất lễ,

Để đẹp lòng quan hệ quân vương,

Còn mình chuẩn bị yên cương,

Đến nơi Tôn giả tìm đường giúp vua.     

- Nhìn phong thái thượng thừa Tôn giả,

Đã gợi lòng thiện cảm sâu xa,

Đức vua cung kính thật thà,

Tỏ bày hết nỗi xót xa lòng mình.

- Mong Tôn giả tận tình cứu rỗi,

Để cõi lòng thoát nỗi bi ai,

Kiếp người sao lắm đắng cay,

Vô thường sanh diệt đổi thay cuộc đời.     

- Tâu đại vương: bị già bị bệnh,

Bị suy tàn, biến hoại, diệt vong,

Ai người mong cảnh đó không,

Thế mà nó tới đừng hòng thoát qua.

- Đã đến lúc tuổi già bệnh hoạn,

Đã chết rồi biến hoại tiêu vong,

Dù cho thương tiếc não nùng,

Không sao ngăn được nó đừng xảy ra.   

- Nó không thể vì ta dừng lại,

Quy luật này không loại một ai,

Sinh ra rồi chết một ngày,

Sa-môn thần thánh hay ngay cả trời.

- Tâu đại vương, xin người tâm niệm,

Chẳng riêng vì thân quyến mình đâu,

Già nua bệnh hoạn bấy lâu,

Đến hồi biến hoại đi vào diệt vong.   

- Kiếp sống vốn trong vòng sanh tử,

Không cách gì thoát khỏi được đâu,

Quy luật sanh diệt nối nhau,

Vậy nên người chớ thương đau làm gì.

- Xin đại vương chớ vì thương tiếc,

Mà lơi là công việc bỏ bê,

An lòng gác chuyện sầu bi,

Tử sinh, sinh tử có chi bận lòng.            

- Duyên cầm sắt nghĩ rằng đã đủ,

Đại vương nên tự chủ lòng mình,

Trở về chấn chỉnh triều đình,

Đừng cho nổi loạn bất bình xảy ra.

- Đừng bi lụy xót xa thương tiếc,

Đau thương thường nối tiếp đau thương,

Bình tâm tỉnh trí lo lường,

Đừng cho tên độc đau thương hại mình.

- Vì quy luật tử sinh muôn thuở,

Đâu phải điều dành để riêng ai,

Vậy nên xin chớ u hoài,

Để tâm yên tĩnh, khổ này sẽ vơi.              

- Vua Mun-đa lắng nghe tôn giả,

Bỗng như vừa chợt tỉnh cơn mê,

Dẹp điều phiền muộn sầu bi,

Hiểu rằng sinh tử thường khi vậy rồi.

- Vua cung kính chắp tay khéo hỏi:

Diệu pháp này Ngài gọi tên chi ?

Nan-đà đáp, pháp xả ly:

“Nhổ mũi tên độc sầu bi muộn phiền.”     


--o0o--


- Vừa cảm nhận được niềm an lạc,

Đức vua liền khen ngợi lành thay !
Phương thần nhổ muộn sầu này,

Con nhờ pháp  ấy mà nay hết sầu.

- Rồi nhà vua vái chào Tôn giả,

Để nói lời từ giã lui ra ;

Quay sang người bạn nói là,

Hỏa thiêu hoàng hậu của ta xong rồi.

- Hãy xây tháp cho người thỏa nguyện,

Kể từ mai mọi chuyện như thường,

Hàng ngày ta lại đăng đường,

Chăm lo triều chính an khương nước nhà.