LỜI KHUYÊN GIỚI BẤT SÁT


Mọi người đều tiếc mạng, mỗi vật thảy tham sanh. Thế thì đâu được giết thân nọ để nuôi miệng này. Chẳng hạn là dao bén mổ bụng, hay mũi nhọn thọc tim, hoặc lột da cạo vẩy, hoặc bửa sọ chặt đầu, hoặc nấu tươi cá trạch, hoặc ăn sống huyết sò, thương thay những nỗi khổ không thốt nên lời, và sự đau đớn gớm ghê khó bề nhịn chịu …

Ôi ! Tạo làm chi cái nghiệp dẫy đầy, để kết thành mối căm thù trong muôn thưở ? Một mai vô thường kề đến liền đọa vào địa ngục, thì cam chịu nào là lò than, nước nóng, cây kiếm, núi đao … Khi thọ tội xong rồi vẫn còn làm súc loại (1).

Oan oan tương báo, mạng mạng xoay vần, đến lúc làm người nhiều bệnh hoạn ốm đau … Hoặc chết vì rắn độc, cọp, gấu … hoặc đao binh. Nếu khỏi tử hình cũng không ngoài thuốc độc …

Đó là do tội sát sanh mà quả cam phải chịu vậy.

Tôi nay cúi đầu khóc cảm đau lòng mà xin nói với thế gian rằng: Nếu không thể lập tức ăn chay, thì trước khuyên hãy giữ gìn giới bất sát. Hễ mà giữ giới sát, tất có thiên thần ủng hộ, tai hoạn được tiêu trừ, thọ mạng được miên trường, cháu con đều hiền hiếu, điều lành đến đủ thứ khó thể kể cùng

Nếu được tùy sức phóng sanh lại thêm phát tâm niệm Phật, thì chẳng những phước đức năng sùng (2) mà quyết sẽ tùy tâm trực vãng (3). Sau này thoát khỏi nẻo sinh tử luân hồi, mà vào ngôi bất thối (4).

Ai có duyên gặp được lời nầy, xin sớm mau hồi tâm hối cải, quyết chí thọ trì mà chớ nên nghi ngại, và truyền chỉ cho mọi người thì công đức vô lượng vô biên vậy.


Lời của Ngài LIÊN-TRÌ ĐẠI-SƯ




Giải thích nghĩa từ:

(1) Tức là súc sanh.
(2) Được tăng trưởng.
(3) Được vãng sanh về cõi Phật.
(4) Tức là ngôi bất-thối-chuyển, từ đây trở về sau hành-giả (người tu-hành) không còn bị các pháp (những gì PHẬT thuyết trong Kinh-điển) của thế-gian làm mê muội và điên đảo. Hành-giả chỉ chú tâm vào pháp xuất-thế-gian để tu dần dần lên.