Di huấn của Pháp Nhiên Thượng Nhân (Sơ Tổ Tông Tịnh-Độ Nhật-Bản)

Chúng sinh thời Mạt-pháp là đương cơ của Vãng-sanh Cực-Lạc.

Hạnh tuy ít xin chớ nghi, một niệm mười niệm đã đủ.

Tuy tội chướng xin chớ nghi, dù tội nặng cũng được cứu.

Thời tuy mạt xin chớ nghi, chúng sanh sau thời mạt-pháp còn được cứu, huống gì hiện nay.

Thân tuy ác xin chớ nghi, Tổ Thiện-Đạo nói: “Bản thân tôi là phàm phu đầy đủ phiền não.”

Trong mười phương mà nguyện về Tây Phương, vì đó là chỗ mà chúng sinh ngũ nghịch, thập ác được vãng sinh.

Trong chư Phật mà quay về với Đức A-Di-Đà; vì năm niệm, ba niệm Ngài cũng lai nghinh.

Trong các hạnh tu Tịnh-độ mà chọn Niệm-Phật, vì đó là bổn nguyện của Đức A-Di-Đà.

Được “thân người khó được”

Gặp “Bổn-Nguyện khó gặp”

Phát “đạo tâm khó phát”

Lìa “luân hồi khó lìa”

Sinh “Tịnh-độ khó sinh”

Vui mừng không tả xiết !

Tin rằng “Tội tuy thập ác, ngũ nghịch cũng được vãng sinh” mà không phạm tội nhỏ. Kẻ ác còn được vãng sinh, huống gì người lành.

Tin rằng “Niệm một lần hay mười lần vẫn được cứu” mà niệm liên tục suốt đời. Một niệm còn được vãng sinh. Huống gì nhiều niệm.

Đức Phật A-Di-Đà đã thành tựu thệ nguyện của Ngài, hiện đang ở cõi kia. Đến lúc lâm chung chắc chắn Ngài sẽ lai nghinh. Bổn-sư Thích-Tôn cũng hoan hỷ:
“Tùy thuận lời ta dạy, được lìa khỏi sanh tử”. Mười phương chư Phật cũng mừng vui: “Tin sự chứng thành của chúng ta mà sinh về cõi Tịnh-Độ bất thối chuyển.”

Hoan hỷ biết bao: Hiện đời được gặp Bổn-Nguyện của Đức A-Di-Đà.

Đi, đứng, nằm, ngồi đều xin báo đáp ân đức của Ngài . Lời dạy mười niệm càng để làm bằng cớ; Tất được vãng sinh, tin lại càng tin !



(Trích trong Quyển Niệm Phật Tông Yếu của Pháp Nhiên Thượng Nhân)