VĂN KHUYÊN-TU ( 2 )


Từ vô-thỉ một màu thanh-tịnh

Vẫn bao la chẳng bến chẳng bờ

Không, không dơ sạch, sạch dơ

Không tăng, không giảm hư-vô không bằng

Lạc một bước sa chân mang hổ

Phải vô-minh lắm nỗi truân chuyên

Vào ra lục-đạo triền-miên

Làm thân tứ-loại thảm phiền biết bao

Gây tội ác càng cao càng nặng

Núi thiết-vi khó đặng thoát ra

Ở trong khắp hết Ta-bà

Mang thân thọ khổ kể mà sao xong

Thế có lẽ theo dòng bể khổ

Cho rằng vui mà nỡ đắm say

Một mai thân đã đến ngày

Ôi thôi! Hồn biết giờ nầy đi đâu?

Hoặc địa-ngục, hoặc đầu-thai thú

A-Tu-La, ngạ-quỉ chăng là

Ngục hình thọ khổ kêu la

Súc sanh đày đọa Tu-La ưu-phiền

Lũ ngạ-quỉ huyên-thiên vô-số

Chịu đoái-hoài lữa đỏ tứ-tung

Xung quanh những cảnh não nùng

Lâm ly thống thiết khôn cùng xót xa

May gặp lúc người ta để bước

Chốn trần-gian mà lướt chông gai

Kẻ mê đắm đuối hướt hài

Mãn rôì thế cuộc hình hài ra tro

Còn kẻ trí tò mò xét nghĩ

Cái thân nầy có tý nào vui

Trải qua một cuộc tới lui

Lưng còm gối mỏi xa trời gần hang

Để mắt ngó gò-hoang nghĩa-địa

Cỏ xanh rì mai mỉa người ta

Kẻ giàu người khó khác thôi

Mãn phần rồi cũng về nơi chốn nầy

Kẻ sang trọng với người hèn hạ

Ba tấc hơi mồ mả chung đây

Người già người trẻ bằng nay

Cũng đồng gởi xác ra ngoài gò hoang

Kìa phụ-nữ nọ chàng nam-tử

Lúc chung qui đều ngự cỏ xanh

Kẻ đuôi người điếc lưu-manh

Hồn qui dị lộ gởi mình hang sâu

Kẻ vương-bá công-hầu tể-tướng

Lâm trận đồ cũng mượn gò kia

Ai ôi ! nghĩ kỹ ai bì

Cái thân không thiệt hồn đi nơi nào

Sực tỉnh lại mau tu tập

Kíp qui-y Phật, Pháp cùng Tăng

Hôm mai giới-luật ân-cần

Chuyên câu niệm Phật độ thân cho rồi

Kìa cực-lạc là nơi an-dưỡng

Đất lưu-ly vô-lượng khiết-tinh

Có ao thất-bảo quang-minh

Có sen chín phẩm lớn Kình bánh xe

Lại thất-bảo ngỏa ngoê đẹp đẽ

Nước bát-đức sạch sẽ tinh-vi

Bảy hàng cây báu lưu-ly

Lan-can bảy lớp ma-ni sáng ngời

Chim nói pháp hôm mai êm dịu

Hoa trên không nhiêu nhiểu khắp cùng

Khắp trong một sát độ-trung

Dị hương thanh nhạc vui mừng thảnh thơi

Nơi bảo toạ một tòa vương-pháp

A-Di-Đà nói pháp thuyết-kinh

Trang-nghiêm vô-lượng quang-minh

Hào-quang sáng chói ba thành mười phương

Đại-thế-Chí pháp-vương chi tử

Toạ liên-đài một chữ tiếp sanh

Tay cầm sen trắng thanh thanh

Bước đi thế-giới rung-rinh ba ngàn

Quán-Thế-Âm nghiêm-trang tự-tại

Chấp tịnh bình tay sái cam-lồ

Hóa thân khắp cõi hư-vô

Độ loài tam-giới tam-đồ vãng-sanh

Kẻ học Phật hiểu rành chơn-lý

Phật tức tâm lý sự tỏ tường

Tâm là tịnh khó nghĩ lường

Di-Đà cực-lạc tìm phương độ rồi

Khá suy xét ngộ rồi sẽ thấy

Ráng công-phu chớ cậy tài cao

Phải hành lục-độ dồi trau

Nhứt tâm trì niệm rồi sau đắc thành

Tín, hạnh, nguyện thi hành hằng bữa

Gắng ghi trau thở tấc lòng

Bồ-đề nảy nhánh đơm bông

Lên thuyền bát-nhã hội đồng pháp-thân

Khá ghi lời thuyết chánh chân.